Breaking news:

Mới mới

Hiển thị các bài đăng có nhãn Biển đảo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Biển đảo. Hiển thị tất cả bài đăng

Phản đối Trung Quốc lưu hành bản đồ xâm phạm chủ quyền Việt Nam

Viết bởi Unknown on 24 tháng 4, 2013 | 19:59

Việc Trung Quốc lưu hành Bản đồ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và công bố “Quy hoạch phát triển sự nghiệp hải dương quốc gia 5 năm lần thứ 12”, đã xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, vi phạm luật pháp quốc tế, gây căng thẳng và phức tạp tình hình ở Biển Đông...


"Hộ chiếu đường lưỡi bò" lộ dã tâm Trung Quốc

Viết bởi Unknown on 26 tháng 11, 2012 | 06:52


Theo nhiều chuyên gia nghiên cứu Biển Đông, việc Trung Quốc đưa "đường lưỡi bò" vào hộ chiếu là chưa có tiền lệ trong quan hệ quốc tế. Việt Nam cần có biện pháp cương quyết, đóng dấu hủy lên hộ chiếu đó khi nhập cảnh vào Việt Nam.

Cái đồ …. chinoiserie!

Viết bởi Unknown on 25 tháng 11, 2012 | 22:09

In chìm hình đường lưỡi bò và 2 bang của Ấn Độ, đảo Đài Loan một lần Trung Quốc chơi trò thâm độc kiểu chinoiseri
Hành động âm mưu thâm độc của Trung Quốc in hình hộ chiếu điện tử có với quốc gia của họ có bao gồm đường lưỡi bò và đảo của Đài Loan, hai bang của Ấn Độ, một lần nữa bị các nước liên quan phản ứng.

Các visa in hình chìm các hình ảnh nói trên đã bị các cơ quan có chức năng làm thủ tục nhập cảnh tại các cửa khẩu Việt Nam đã cương quyết ấn dấu hủy và từ chối cho nhập cảnh những du khách Trung Quốc mang hộ chiếu có visa này. Đài Loan, Ấn Độ cũng đồng loạt lên tiếng phản ứng.

Tại Hội nghị liên quan đến Biển Đông của các nước Asean tại Camphuchia cũng vạch trần được bộ mặt của Trung Quốc khi dùng tiền mua chuộc Camphucia để ngụy tạo ra tuyên bố chung rằng: các nước ASEAN từ " đoàn kết " thành " đồng thuận ". Bằng chứng, tuyên bố tuyên bố chung của Hội nghị thượng đỉnh do nước chủ nhà Chủ tịch ASEAN 2012 đệ trình có đoạn ghi : " Tất cả 10 thành viên của ASAN đều đồng thuận không quốc tế hóa vấn đề biển Đông mà tán thành đàm phán với Trung Quốc ở cấp Bộ trưởng và cấp Lãnh đạo ".

Lập tức, tổng Thống Philipines Aquino đã giơ tay xin phát biểu ý kiến. Tổng thống Aquino nói : '' Đoàn kết không có nghĩa là đồng thuận Philipines và một nước khác không tán thành đàm phán song phương. Philipines cam kết sẽ nêu vấn đề Biển Đông ra các diễn đàn quốc tế . Chúng tôi vì tình đoàn kết của ASEAN nhưng chúng tôi hoàn toàn có quyền bảo vệ lợi ích quốc gia khi cần ... "

Nghe xong lời của Tổng thống Aquino, ông Hunsen bối rối và một lúc lấy laị bình tĩnh ông ta nói : " Sẽ ghi ý kiến của Tổng thống Philipinnes vào biên bản của Hội nghị".

“Một nước khác” mà Tổng thống Aquino muốn nhắc đến ai cũng biết đó là Việt Nam. Thông qua Philipines,

Tuy Tổng thống Philipines, Việt Nam đã chuyển thông điệp phản đối đến bạn Camphuchia và cho ai cũng biết, Camphuhia đã vì tiền mà phủ bỏ lòng tin và gây chia rẽ tình đoàn kết của ASEAN.

Còn Trung Quốc thì phủ bỏ toàn bộ những gì mà cha ông họ đã đi trước khi đề cao mối quan hệ bang giao và tôn trọng các quy định quốc tế.

Tương truyền rằng năm 629, vâng chỉ vua Đường Thái Tông, Đường tăng (pháp hiệu Huyền Trang, tên thật là Trần Vĩ) lên đường sang Tây Trúc thỉnh kinh, được nhà vua ban hiệu Tam Tạng và cấp cho tờ điệp văn thông hành để khi Đường tăng đi đến nước nào sẽ được thị thực thông quan và được vua các nước ấy giúp đỡ.

Hành trình thỉnh kinh của Đường tăng xuyên qua trên trăm nước (có tài liệu ghi 108 nước, có tài liệu ghi đến 138 nước), kéo dài mười mấy năm. Ra khỏi ải Ngọc Môn Quan là hết địa phận Trung Quốc, đi vào sa mạc Gobi; từ sa mạc Gobi đi qua các nước nhỏ ở Trung Á, vượt dãy núi Hi Mã Lạp Sơn tới biên giới Ấn Độ; từ nước Ca Tất Thi (Kapisa, thuộc lãnh thổ Afghanistan sau này) chu du Ấn Độ và tu học tại chùa Na Lan Đà (Narandha)...

Câu chuyện Đường tăng thỉnh kinh, dù được chép dưới dạng sử hay truyện hư cấu, cũng phản ánh một chi tiết tối quan trọng cho thấy thế giới vào thế kỷ thứ 7 văn minh và thượng tôn pháp luật cùng thông tục quốc tế không kém ngày nay: tự do giao thương, thông hành do nước này cấp sang nước khác được thừa nhận, mỗi khi nhập, xuất cảnh đều được thị thực. Ngay cả trong truyện Tây du ký của Ngô Thừa Ân hay của Dương Chí Hòa, cho dù có hư cấu đến những bảy mươi hai phép thần thông của Tôn Ngộ Không, thì thầy trò Đường tăng cũng trình thông hành xin đóng dấu nhập - xuất, chứ không cậy phép của Tôn Ngộ Không mà đằng vân giá vũ qua khỏi cửa khẩu. Đi đến đâu, thầy trò Đường tăng cũng đều được nước chủ nhà “tạo mọi sự giúp đỡ cần thiết” như có thể thấy ghi trên các cuốn hộ chiếu ngày nay...

15 thế kỷ trước, thiên hạ đã văn minh, tuân thủ thông lệ quốc tế như thế rồi! Mặt khác cũng có phần vì nhà Đường, khi cấp thông hành cho thầy trò Đường tăng, tuy cũng trong vị trí “đế chế nằm ở trung tâm thế giới” song cũng khiêm cung và rạch ròi nhìn nhận lãnh thổ của mình đến ải Ngọc Môn Quan là chấm dứt, còn thì là của thiên hạ. Nhờ đó mà Đường tăng hoàn thành sứ mạng thỉnh kinh qua trăm họ, bá tánh. Thật tình mà nói, nếu vua Đường thời đó mà ngang ngược ghi nước Đản Xoa Thỉ La (Takshasila thuộc Pakistan), nước Y Ngô (Uighur, thuộc khu tự trị Tân Cương ngày nay) hoặc nước Khuất Chi (Kucha, thuộc khu tự trị Tân Cương ngày nay) hoặc nước Kiệt Nhược Cúc Đồ (Kayakubja, bang Uttar Pradesh, Ấn Độ)... nằm trong lãnh thổ của mình thì thầy trò Đường tăng làm sao mà quá cảnh!

Ấy vậy mà 15 thế kỷ sau, con cháu Đường tăng lại tự ý vẽ ra đường lưỡi bò. Hết in vội in vàng trên bản đồ, sách vở, nay lại in hẳn lên hộ chiếu. Rình rình đợi thiên hạ vô ý vô tứ đóng dấu “nhập, xuất cảnh” nhiều nhiều lên các hộ chiếu đường lưỡi bò đó, là hô toáng lên rằng thiên hạ mặc nhiên công nhận “lãnh thổ lưỡi bò” đó rồi. Rồi từ sự mặc nhiên thừa nhận trong thực tế (theo ngôn ngữ luật pháp quốc tế gọi là de facto) đó, sẽ tự ý diễn dịch là mặc nhiên có giá trị pháp lý (de jure)... Ôi mưu cao, kế dày?

Chưa chắc, người “Phú Lang Sa” ngày xưa (cách gọi về người Pháp) gọi bêu rếu những trò đó là chinoiserie (đến từ tính từ chinois chỉ định cái gì thuộc người Trung Quốc) tức những trò ma bùn, láu cá vặt (một nghĩa của từ chinoiserie)!

Vậy từ nay, hễ ra đường thấy điều gì tương tự sự láu cá, mà bùn, chúng ta có thể gọi là….cái đồ chinoiserie!

Phát hiện nhiều vụ nhập sách giảng dạy vi phạm "Chủ quyền biển đảo"

Viết bởi Unknown on 6 tháng 11, 2012 | 02:52

Chi cục hải quan sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất cho biết, phát hiện nhiều doanh nghiệp khi nhập khẩu văn hóa phẩm có hình ảnh, nội dung vi phạm về “chủ quyền biển đảo của Việt Nam”.

Nội dung sách nhập lậu
Nội dung sách nhập lậu.

Nghiêm trọng hơn là những ấn bản, xuất bản phẩm nhập khẩu vào Việt Nam để sử dụng trong các chương trình giảng dạy, học tập. Cụ thể, cuối tháng 10 vừa qua, đội Thủ tục hàng hóa nhập khẩu thuộc Chi cục này đã lập biên bản vi phạm để xử lý 2 doanh nghiệp liên quan đến hành vi nói trên.

Đó là Công ty TNHH Song Lân Bảo (35 Nguyễn Phi Khanh, quận 1, TPHCM), nhập khẩu 108 cuốn sách “Tiếng Hoa dễ học” – bài tập 2 giáo khoa tiếng Hoa có in bản đồ đường lưỡi bò, vi phạm chủ quyền biển đảo Việt Nam. Công ty TNHH Trường quốc tế Úc Sài Gòn (36 Thảo Điền, phường Thảo Điền, quận 2, TPHCM), nhập khẩu 94 cuốn sách có tiêu đề “Stage 4 World” và “Stage 4 Global geogrphy”, trong đó có một số trang in các bản đồ vùng biển Đông của Việt Nam nhưng được ghi thành South China Sea (tức là “Biển Nam Trung Quốc), vi phạm chủ quyền biển đảo Việt Nam.

Phía Chi cục đã niêm phong tạm giữ toàn bộ tang vật để xử lý theo quy định.
Theo Tiền phong online

Hệ lụy của sự kéo dài tranh chấp biển đảo

Viết bởi Unknown on 5 tháng 11, 2012 | 21:24


Tranh chấp biển đảo giữa Nhật Bản, Trung Quốc và Hàn Quốc đang gây đe dọa đến ổn định tài chính tại Đông Á, và cùng với nó là cả nền kinh tế toàn cầu. 
 

Đâu là mối đe dọa ngắn hạn lớn nhất đối với nền kinh tế thế giới? Hai câu trả lời rõ ràng nhất là cuộc khủng hoảng nợ công chưa hồi kết tại châu Âu và thời kỳ khắc khổ đang tới gần tại "hòn đá tảng tài chính" Mỹ. Nhưng cũng có ý kiến cho rằng trên hết các nguy cơ ấy chính là tình thế nan giải xung quanh các tranh chấp lãnh thổ đối với một số hòn đảo nhỏ tại Đông Á.
 
Tâm điểm của các cuộc tranh chấp này nằm ở ba nền kinh tế lớn trong khu vực: Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc. Bắc Kinh và Tokyo mâu thuẫn về chủ quyền quần đảo Senkaku (Trung Quốc gọi là Điếu Ngư) và quan trọng hơn là trữ lượng dầu khí tiềm năng xung quanh vùng biển này. Trong khi đó, Nhật Bản cũng có tranh chấp tương tự với Hàn Quốc xung quanh quần đảo Takeshima (hay Dokdo theo tiếng Hàn Quốc), nơi cũng có trữ lượng năng lượng lớn.

Mặc dù tranh chấp đối với các vùng lãnh thổ này đã tồn tại từ mấy chục năm nay, nhưng căng thẳng trong khu vực gần đây mới tăng nhiệt khi tất cả các bên cùng ra sức thực thi các tuyên bố sở hữu và các nhà lãnh đạo lợi dụng cuộc tranh chấp để tạo đòn bẩy cho mình trong hoạt động chính trị. Điều này đặt ra mối quan ngại về triển vọng ổn định chiến lược - và kinh tế - trong khu vực.

Nguy cơ bất ổn tại Đông Á không phải mới mẻ gì. Từ đầu những năm 1990, khi chiến tranh lạnh bắt đầu lui vào sử sách, một số chuyên gia quan hệ quốc tế đã bày tỏ lo ngại rằng Đông Á sẽ trở nên giống với châu Âu của đầu thế kỷ 20 - một khu vực đa cực với một cường  quốc trỗi dậy gây đe dọa (trong trường hợp này là Trung Quốc), và các thể chế khu vực yếu.

Tuy nhiên, đến cuối thập niên đó, triển vọng ổn định và hợp tác khu vực vẫn đang còn cao. Hầu hết các tiến bộ đạt được diễn ra trên mặt trận tài chính. Sau khi cuộc khủng hoảng tài chính 1997 quét qua toàn bộ khu vực, cả ba quốc gia lớn và khối 10 quốc gia nhỏ hơn tại Đông Nam Á đều có chung nhận thức là Đông Á cần một mạng lưới an toàn tài chính.
Năm 2010, hệ thống kênh tín dụng khẩn cấp giữa các ngân hàng trung ương được khai sinh và từ đó đã phát triển thành một quỹ ngoại hối khu vực với quy mô 240 tỷ USD. Thương mại giữa các quốc gia trong khu vực tăng lên đáng kể.

Gần đây hơn, ngay sau khủng hoảng tài chính toàn cầu 2008, Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc đã nâng cấp các kênh tín dụng khẩn cấp hiện có giữa các ngân hàng trung ương với nhau. Và chỉ vừa năm ngoái, Trung Quốc và Nhật bản đã thống nhất bắt đầu thực hiện các giao dịch thương mại bằng nội tệ của nhau nhằm thúc đẩy trao đổi thương mại giữa hai nền kinh tế.

Các tranh chấp biển đảo đang đe dọa cản trở tất cả những thành tựu đạt được. Ba sự kiện gần đây thể hiện rõ các căng thẳng lãnh thổ đang lan sang lĩnh vực kinh tế.

Đầu tiên, sự cuồng nhiệt của chủ nghĩa dân tộc ở Trung Quốc đã dẫn tới cuộc tẩy chay hàng hóa Nhật Bản, khiến cho doanh số xe hơi Nhật Bản tại Trung Quốc giảm mạnh trong tháng 9. Các hãng xe hơi lớn của Nhật cho biết họ sẽ rút các hoạt động sản xuất khỏi Trung Quốc. Tính chung xuất khẩu của Nhật Bản sang Trung Quốc đã giảm 14% trong tháng 9 so với cùng kỳ năm trước, theo thống kê sơ bộ của Bộ Tài chính Nhật Bản.

Vụ việc thứ hai gây căng thẳng diễn ra đầu tháng này khi Nhật Bản và Hàn Quốc chấm dứt hiệu lực 57 tỷ USD mở rộng của một thỏa thuận hoán đổi tiền tệ giữa hai ngân hàng trung ương - mà thực chất là một kênh tín dụng khẩn cấp. Hai nước phủ nhận những vấn đề lãnh thổ đã dẫn tới việc chấm dứt hiệu lực này, nhưng lý do đưa ra rất thiếu thuyết phục. Nguy cơ đối với ổn định tài chính toàn cầu cũng đang lớn dần, mang đến một bầu không khí mà những thỏa thỏa thuận như trên có giá trị hết sức quan trọng.

Thứ ba, Trung Quốc quyết định không cử đại diện tham gia hội nghị thương niên của Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) vào đầu tháng này. Lý do? Tokyo là chủ nhà đăng cai tổ chức sự kiện.
Những dấu hiệu khác cũng đáng lo ngại. Sản lượng xe hơi của Nhật Bản bán sang Hàn Quốc cũng đang có xu hướng giảm. Trong khi đó, nhiều khách du lịch Trung Quốc trước đây từng dự định tới tham quan Nhật Bản thì nay chuyển sang lựa chọn những điểm đến mới.

Thời điểm xảy ra cả ba sự kiện này không thể tồi tệ hơn cho nền kinh tế toàn cầu.

Trong báo cáo tháng 10 về Triển vọng kinh tế thế giới, IMF đã cảnh báo, nguy cơ suy giảm nghiêm trọng trên toàn cầu đang ở mức đáng báo động". Đông Á vẫn là khu vực quan trọng nhất cho tăng trưởng kinh tế toàn cầu kể từ năm 2008. Khi mà những khó khăn kinh tế tại Mỹ và châu Âu nhiều khả năng sẽ còn tiếp diễn cho tới năm sau, thì hoạt động kinh tế của Đông Á càng trở nên quan trọng đối với nền kinh tế toàn cầu hơn bao giờ hết.

Cho tới nay, Mỹ chủ yếu vẫn tỏ thái độ trung lập cho dù khi tranh chấp gia tăng. Chính quyền Mỹ tới đây - dù là thuộc đảng nào - cũng nên giải quyết các vấn đề kinh tế và lãnh thổ bằng cách công khai thúc và quyết liệt thúc đẩy một giải pháp quốc tế cho các cuộc khủng hoảng.

Các sự kiện gần đây, đặc biệt là việc Trung Quốc tập trận quân sự trên biển Hoa Đông, rõ ràng cho thấy rằng chính phủ Mỹ không thể coi đó đơn thuần là một vấn đề khu vực. Trong khi các cuộc đàm phán giải quyết tranh chấp chủ quyền biển đảo chưa có dấu hiệu kết thúc sớm, sự can dự của Mỹ có thể tạo cơ hội cho cả ba nước có những bước đi cần thiết nhằm hạ nhiệt tình hình và sưởi ấm nền kinh tế toàn cầu đang trong cơn lạnh cóng.

ĐÌNH NGÂN (TUẦN VIỆT NAM) / CSMONITOR

Cảnh báo nguy cơ về cuộc chiến tranh lạnh mới

Viết bởi Unknown on 1 tháng 11, 2012 | 00:24

    Ảnh minh họa

Theo phóng sự điều tra của Asavin Wattanajantra, các chuyên gia an ninh mạng lo ngại thế giới đang bước vào cuộc chiến tranh thông tin toàn cầu, được ví như cuộc chiến tranh lạnh mới. Cụ thể, Mỹ và Israel bị buộc tội đã sử dụng siêu vũ khí Stuxnet để phá hoại cơ sở hạt nhân của Iran, trong khi Trung Quốc và Nga tiến hành tấn công mạng vào các nước phương Tây cũng như củng cố hệ thống kiểm duyệt thông tin trực tuyến.
 
Copyright © 2012. Quan Làm Báo - All Rights Reserved
Mọi đóng góp, ý kiến xin gởi đến quanlambao1@gmail.com